Visitors Counter

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterToday174
mod_vvisit_counterYesterday210
mod_vvisit_counterThis week1164
mod_vvisit_counterLast week1452
mod_vvisit_counterThis month918
mod_vvisit_counterLast month5337
mod_vvisit_counterAll days55078

Online (20 minutes ago): 6
Your IP: 38.107.191.118
,
Today: Tháng 9 05, 2010
Hệ quả việc làm của Lý Tống PDF. In Email
Viết bởi Bác sĩ Trần Xuân Ninh   
Thứ sáu, 30 Tháng 7 2010 12:45
Một người trẻ lớn lên ở Mỹ nói với tôi rằng có nhiều người trẻ anh quen biết không đồng ý với việc ông Lý Tống làm, coi đó là “crazy”, là phản ảnh thái độ của những người già chống Cộng lỗi thời. Họ không đồng ý vì coi đó là một hành động lấn át, như là họ đã từng bị phụ huynh lấn át trong nhiều vấn đề. Tôi đã giải thích cho anh nghe rằng Lý Tống không thuộc một tổ chức nào, không đại diện cho ai, và đã từng ở tù Việt cộng, từng làm những vìệc chống Cộng nguy hiểm như lái máy bay thả truyền đơn chống cộng ở Cuba, ở Sài gòn và bị tù nhiều năm vì thế. Lý Tống đã làm những viêc mà ông ta thích và muốn, kể cả những việc có thể mất mạng, để chống Việt cộng mà ông coi là tội phạm đối với dân tộc VN. Và cũng không cần biết kết quả ra sao. Về điểm này thì tôi nói cho anh bạn trẻ biết rằng Lý Tống gần với nhiều người trẻ ở Mỹ hơn là những người Việt nam già ở Mỹ. Tôi cũng cho anh biết nếu bảo thái độ của Lý Tống là thái độ của mọi người lớn tuổi đấu tranh khác thì là không chính xác. Thái độ chê bai phụ huynh hủ lậu, không biết điều, cũng không hẳn đúng, nhất là khi không nói được tiếng Việt, không sẵn sàng nghe mà chỉ muốn bảo vệ ý kiến của mình trước những sự việc quá khứ cũng như hiện tại mà mình không biết cũng như không rõ ý nghĩa. Tôi cũng chỉ ra cho anh bạn trẻ biết rằng nếu có người trẻ đã không đồng ý với hành động LT thì một phần cũng vì không biết ĐVH là chủ tịch Hội nghệ sĩ Nhân dân thành phố HCM, là ủy viên Hiệp hội thanh niên thành phố HCM nhiệm kỳ 2009-2014, đại diện cho lực luợng nghệ sĩ trẻ, phó bí thư thành đoàn đảng CSVN. Tóm lại  ĐVH là một cán bộ văn công VC đã từng có bài viết và phát biểu thách đố các hoạt động chống Cộng hải  ngoại. Thì anh này đã hỏi tôi rằng “Bỏ ra ngoài hết những khen chê cảm tính, thì việc làm Lý Tống có hệ quả gì, lợi hay hại cho công cuộc đấu tranh chống chế độ CS VN  hiện tại?”.
Tôi đã giải thích rằng cuộc đấu tranh chống CS biến thái là một cuộc đấu tranh đa diện, liên hệ đến nhiều thành phần khác nhau, ở những điạ bàn khác nhau vân vân, cho nên tác dụng khác nhau. Thì anh đã hỏi dồn tôi rằng “hành động của Lý Tống có lợi hay có hại trong việc lôi kéo người trẻ vào đấu tranh?”.. Lối hỏi là điển hình của một người lớn lên ở trong xã hội mà quyết định dựa vào những trả lời sai/đúng của máy điện toán. Chúng tôi đã có một cuộc thảo luận dài bổ ích. Và chúng tôi đã ngưng ở ghi nhận rằng trả lời điện toán rất cần cho khoa học chính xác nhưng cho tới nay vẫn không vượt qua được những phản ứng con người, đặc biệt là những con người không phải là Mỹ.  Đó là lý do Mỹ sa lầy tại nhiều nơi, mà nổi bật  gần đây nhất là Iraq và Afghanistan.

Hành động Lý Tống có lợi hay hại gì trong việc lôi kéo những người trẻ vào cuộc đấu tranh? Đối với những người có định kiến rằng nhạc hội chỉ là văn nghệ không có ý nghĩa chính trị, và không thể có thái độ thô lỗ đối với ĐVH ca sĩ mà không cần biết ĐVH là cán bộ văn công VC thì không cần nghĩ tới làm gì, giải thích làm gì. Vì khó mà xoá bỏ được định kiến. Những người này nhiều lắm thì đóng góp cho VC như những kẻ trước đây được gọi là  “ngu xuẩn hữu ích”. Nhưng mà ở mức độ ít hơn, và được dùng ngắn hạn hơn, như chúng ta đã thấy đối với những kẻ đã từng hô hào về giúp VN và về làm từ thiện khi VC mới mở cửa ra ngoài, và bây giờ im lặng sống ở ngoại quốc. Lý  do đơn giản là vì những con người  cư xử không phải dơi không phải chuột này không có ảnh hưởng gì đối với dơi cũng như đối với chuột, vì không thuộc vào đâu, mà chỉ có tác dụng tuyên truyền ngắn hạn giúp VC. Còn đối với những người lắng nghe và thực sự muốn tìm hiểu thì giải thích rõ ràng tự sự, và kết luận sẽ tự đến cho mỗi người. Việc này đòi hỏi thời gian và kiên nhẫn.

Còn nói chung hành động LT cái lợi đem lại là gì, trước mắt thôi? Truớc hết nó cho VC biết là chúng chưa thể bình thường hoá sự có mặt của chúng ở hải ngoại được.  Nhưng đáng kể hơn là nó làm lộ ra những gian ý của những kẻ dính líu, từ chuyện giải thích vòng vo, ĐVH không có mặt rồi có mặt, và của những kẻ vờ vịt đấu tranh nói năng hăng hái và xông lên hàng đầu, nhưng lùi thật lẹ trước một lý cớ thật nhỏ nhoi, để phản ứng quần chúng bị dẫn từ đầu voi thành đuôi chuột. Nó cũng tạo nên những bàn tán, khiến lộ ra những kẻ đóng trò góp ý vì lợi ích cộng đồng nhưng để chuyển việc chống bình thuờng hoá sự hiện diện của VC tại hải ngoại thành chuyện tự do phát biểu, không có hiệu quả, mà cụ thể trong trường hợp này thì có nghĩa là ai hát cứ hát, ai chông cứ chống. Người ta nói đó chính mục tiêu của cái nguỵ luận của Đỗ Dzũng phóng viên báo Người Việt ở Nam California qua câu nói với đài BBC là “Thành ra chuyện ai làm cứ làm”,  và cái nhãn “phi văn hoá Mỹ”  Đỗ Dzũng dán lên cho hành động Lý Tống để hù những người không hiểu thế nào là hội nhập. Nguỵ luận là vì hải ngoại không phải là đất của VC. Hải ngoại là nhà của những người không chấp nhận chế độ CS. Những tiếng nói VC không thể có tự do phát biểu ở trong ngôi nhà này chừng nào mà người hải ngoại cũng như người  dân trong nước chưa có tự do nói lên ở Việt nam. Đó chính là một nét văn hoá Mỹ.

 

Bác sĩ Trần Xuân Ninh

(ngày 24 tháng 7/2010)

 

 

Thế nào là “phi văn hoá Mỹ”?  

Chuyện ông Lý Tống cải trang thành phụ nữ vào đại nhạc hội ca sĩ VC để xịt hơi cay vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đã được đón nhận với bốn loại phản ứng khác nhau. Những người Việt qua Mỹ vì lý do chính trị, ghét Cộng sản, tức là đa số cộng đồng Việt nam tại Mỹ nói riêng và hải ngoại nói chung, thì có thiện cảm, khen tặng, hay ca tụng Lý Tống.  Những người chính trị hoà hợp hoà giải, hay thời cơ chủ trương tiếp cận với Việt Cộng để hy vọng làm chúng thay đổi thì không vui, vì coi đó là một trở ngại cho kế hoạch của họ. Những Việt cộng hay tay sai thì bực tức, dĩ nhiên, vì nó lại là một bằng chứng cho thấy là VC chưa thể bình thường có mặt tại hải ngoại, dầu rằng đã bỏ ra nhiều thời giờ, công sức và tiền bạc. Còn một loại phản ứng thứ tư, của những giới trẻ không hiểu gì về VC, và hấp thụ không tiêu một số các khái niệm chính trị trên truyền thông Mỹ, thì coi thái độ Lý Tống là cực đoan chống Cộng, không biết điều, của lớp già.

Riêng có ông Đỗ Dzũng báo Người Việt ở Nam California thì lại núp dưới góc văn hoá để mà phê phán. Trả lời hai câu hỏi ngắn của một phóng viên đài BBC, Đỗ Dzũng đã nói việc làm của ông Lý Tống là “không chấp nhận được” vì “phi văn hoá Mỹ”. Ông Dzũng còn khẳng định đa số cộng đồng người Việt cũng không chấp nhận. Chẳng cần tranh cãi với ông rằng khẳng định này là đúng hay sai, vì sự việc rành rành ra sao thì ai cũng thấy. Nhưng mà khi Đỗ Dzũng cho hành động ông Lý Tống là “phi văn hoá Mỹ” thì người ta không biết ông Dzũng đã hiểu văn hoá Mỹ như thế nào.

Sự việc chỉ là ông Lý Tống đã làm một điều mà pháp luật Mỹ thấy cần đem ra xét xử. Còn tội như thế nào thì chưa thể biết. Ông Dũng có cái tự do đóng vai trò công tố để buộc tội ông Lý Tống là vi phạm luật hình sự của Mỹ, và ông đã làm như thế.  Kết tội này của ông Dzũng sẽ được toà trà lời, cho nên ở đây không cần nói ông Dzũng đã nhân danh luật pháp. kết tội đúng hay sai ông Lý Tống. Nhưng cái khẳng định “phi văn hoá Mỹ” của ông Dzũng thì trật lấc. Tại vì trước hết, Mỹ là một hiệp chủng quốc, nên không có một văn hoá Mỹ. Ai cũng biết rằng văn hoá người Mỹ Hồi giáo khác người Mỹ Do thái, khác người Mỹ Ái nhĩ Lan, khác người Mỹ Việt vân vân…. Thành ra chỉ có thể nói rằng có “những luật chơi chung” cần cho sự ổn định  phồn thịnh của nước Mỹ. Thí dụ như ai cũng có quyền tự do phát biểu, bất kể đúng sai, lịch sự hay lỗ mãng, nhưng phải đúng chỗ,  nếu sai nơi thì phải lãnh hậu quả. Và nhiều điều khác nữa, như mạnh được yếu thua, ai cũng như ai chỉ khác nhau có tiền nhiều ít, và rừng nào cọp nấy, nghĩa là nhà ai nấy ở, xâm phạm không được, vân vân. Cho nên ở Mỹ, người Hồi giáo không vào nhà thờ Thiên chúa giáo phát truyền đơn, người theo Phát xít không vào khu Do Thái mang theo hình Hitler hay cờ chữ vạn, bà Sarah Palin đóng vai “trâu húc” cho đảng Cộng hoà không vào khu da đen chỉ trích ông Barack Obama vân vân…Ngay cả trường hợp vô hại, muốn để một cái bảng tìm chó mèo lạc hay quảng cáo cho một dân cử trên cái cây  trước nhà cũng phải xin phép gia chủ, nếu không thì sẽ bị vất đi. Không hiểu những luật chơi này thì… ráng chịu (!). Trần Trường viện cớ tự do phát biểu để treo hình Hồ chí Minh và cờ đỏ sao vàng trong cửa tiệm mà phải dẹp tiệm là vì như vậy. Sau đó về VN làm ăn rồi tan nát tài sản mà im như thóc là vì trong tình trạng các cụ bảo là “gái ngồi phải cọc”.

Đó cũng là lý do tại sao các quan chức CSVN nếu có đến khu Little Saigon ăn phở thì cũng âm thầm, chứ không đeo cờ đỏ sao vàng trên ngực và không  dại gì mà lên tiếng khi có nghe thấy khách uống cà phê mắng chế độ. Ngay cả Nguyễn Minh Triết cách đây mấy năm đi xe đến Dana Point dự tiệc cũng đã được khuyến cáo đừng treo cờ đỏ sao vàng trước xe.

Tóm tắt thì chỉ có thể nghĩ rằng Đỗ Dzũng vì muốn thuyết phục mọi người theo cái quan điểm về Lý Tống của mình, đã nói ra năm lần là “không chấp nhận được” trong hai câu trả lời phỏng vấn, mà dán cho hành động Lý Tống cái nhãn “phi văn hoá Mỹ”.   Cái nhãn này chỉ có tác dụng đối với những người mặc cảm và vong bản, không hãnh diện là người Việt Nam, không hiểu thế nào là hội nhập thành công vì thiếu khả năng. May thay đa số cộng đồng hải ngoại không như thế vì gồm những người có ý thức chính trị rõ ràng, có quyết tâm vượt thắng mọi thách đố, và do đó mới có quyết định thà chết vượt biên chứ không chấp nhận héo hắt dần mòn và biến chất dưới chế độ VC.

Bác sĩ Trần Xuân Ninh

(ngày 24 tháng 7/2010)

LAST_UPDATED2