► BÀI MỚI ĐĂNG
- Nice Pictures
- Một điều kỳ thú xảy ra ...
- Chút chút tào lao để thư giãn ...
- Cuối đời CÓ GÌ ĐỂ TIẾC
- Nín đi ông Nội!
- Barbara Walters nói về Jane Fonda
- Giải pháp nào cho bế tắc kinh tế Việt Nam ?
- Nhật Thy Giang họa thơ thầy Tuấn
- Hương Xưa, thơ Huy Thanh
- Phước và họa
- Nhớ về tà áo xưa,thơ NTG
- Thơ Nhật Thy Giang, Xông lễ đầu năm
- Tho GMT
- Huy Thanh họa thơ thầy Tuấn
- "Bệnh Lãng trí do Tuổi Già"
- Niềm tự hào của KQVN ít người biết đến!
- QUÁN CHÈ XƯA
- Phiên tòa xét xử Phương Uyên và Nguyên Kha
- Hai Chị Sui
- MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI X 47 TRÊN HKMH
► BÀI ĐỌC NHIỀU
- Các loại Cá Kho Việt Nam
- Danh sách cựu học sinh THTA ở trong nước
- Họp Mặt THTA ở Long An Xuân 2006
- Trường Trung Học Tân An trước 1975
- Xem Tử Vi Thái Ất năm 2011
- Nghệ Thuật Xếp Hoa Hồng Bằng Tiền Giấy
- Xem thông tin Việt Nam
- Cựu học sinh trung học Tân An họp mặt và ....
- Sự khác biệt giữa người cao tuổi và người già
- " Nhà nàng ở cạnh nhà tôi..."
- Sự khác biệt về giao tiếp ứng xử ở các nền văn hóa khác nhau
- I’m sorry eleven…
1036449
Today
Yesterday
This Week
Last Week
This Month
Last Month
All days
1722
2196
25742
352441
85775
127112
1036449
Your IP: 54.234.180.187
Server Time: 2013-05-25 07:08:15
We have 18 guests and no members online
► TÌM KIẾM
Kính chào quý Thầy Cô, bạn học THTA và bạn đọc!
Câu chuyện vượt biên của tôi
- Details
- Category: Sáng tác của Cựu Học Sinh
- Published on Tuesday, 24 April 2012 11:58
- Written by TNA

Như có hứa , nếu có thời gian tôi sẽ ghi lại hành trình chuyến tàu vượt biên của tôi cho d/d chúng ta nghe . Thật ra tôi rất bận vì đi làm , về nhà thì chồng con, nên tôi xin ghi lại sơ sơ như~ng gì tôi nhớ lại một cách đại khái để chi a xẻ cho vui , chúng ta đọc để nhớ lại nhiều hành trình vượt biên co`n thảm khốc hơn gấp 100, 1000 lần chứ không phải chỉ như tôi .
Tôi và gia đình ông xả tôi đều đã chính thức đăng ký chuyến tàu 37 tại Tân Hiệp , Rạch Giá , nằm dưới đó chờ đợi quá lâu vẫn không thấy nhúc nhích có lệnh di chuyển . Tôi nhớ mẹ, nhớ gia đình thỉnh thoảng lại trơ? về Long An thăm mẹ và dặn khi nào có lệnh đi thì báo cho tôi biết tôi sẽ xuống ngaỵ
Không hiểu lý do vì sao , từ Long An vào ngày 18 tháng 4 , mặc dù không có ai kêu tôi xuống Rạch Giá , nhưng tôi tự động đi xuống để lang thang tìm một cô giáo bạn của chị dâu tôi ,nghe nói cô này đang tổ chức vượt biên , trên đường đi xuống thị xả R G thi tôi ghé ngang qua Tân Hiệp , nơi đây là chỗ đóng đô nằm chờ tàu bán chính thư'c , tôi ghé vào để thăm mọi người ở đó , trong đó có gia đình ông xả của tôi . Ngồi ăn cơm thì trời đã tối, tự dưng mọi người nhốn nháo , những tiếng nói chuyện lớn bổng trở nên những tiếng xì xào rất nhỏ , tôi không biết chuyện gì xảy ra , chỉ thấy trong đám gia đình ông xả tôi chạy lo đi lấy túi xách và nói rất nhỏ với tôi " đi , đi , có chuyến đi gấp ! " , tôi không hỏi thêm, vì lúc này nhìn mặt mày lo âu của tất cả những người ở đó , tôi nghỉ~ đây không phải là lúc hỏi mà chỉ có bước đi theo . Chúng tôi băng qua con lô. của quận Tân Hiệp , và không ai nói với ai một lời chúng tôi vừa đi vưà đảo mắt chung quanh xem có ai thấy hành vi của mình không , người này bước theo ngươì kia như một cái máy robot tự động . Không còn nhớ rõ đi bộ bao xa , vì đi như chạy nên tôi không nhớ bao xa, ai làm sao tôi làm vậy ! Leo lên một chiếc xe lôi kéo , không biết bao nhiêu người trên xe, nhưng tôi nhớ có em gái, em trai của ông xả và ông xả tôi . Xe chạy trong bóng tối dầy đặc không nhìn thấy đưọc ai . Lần đầu tiên tôi mới biết đêm tối trời , ngay cả không thấy được cả bàn tay của mình . Do đó không nhìn thấy cảnh vật gì chung quanh cả , chỉ nghe tiếng lá cây xào xạc thỉnh thoảng chạm vào chúng tôi , tôi cứ ngỡ như đang băng qua một khu rừng !
Xe đến thị xả tỉnh Long Xuyên vào lúc mấy giờ tôi cũng không nhớ chỉ biết đường xá vắng tanh , đèn điện neon trắng chiếu xuống mặt đường yếu ớt va` lạnh ngắt , thoáng vài người qua lại , chúng tôi được dặn sau khi xe đổ chúng tôi xuống nếu có người nào đến nói đúng mật mả thì mình đi theo họ . Hồi hộp .. a` có người đang tiến đến, họ nói đúng mật mả , mừng quá vì không bị đứng giửa đường phố mà chờ chắc công an đến tóm . Chúng tôi nghe họ và chia ra làm 2 nhóm nhỏ , tôi vẫ n còn đội cái nón lá lụp xụp ( trời tối rôi` mà còn cầm nón thật kỳ dị nhưng đành chịu vậy vì không le~ quăng ra giửa đường sẽ càng tạo cho công an để ý ) , người ấy bảo chúng tôi ngồi trước một chiếc xe bán nước uống , có nước đá đậu xanh , đen , đỏ etc..., chúng tôi ngồi xuống , mỗi người mua một ly, tôi gọi một ly chanh muối . Sau khi trả ly, bà chủ quán đóng cửa tiệm , bà không hỏi chúng tôi một lời giờ này đi đâu ? ta.i sao ở đây ? đi đâu cả đoàn cả đám ? mặc dù đường phố không còn một người .. ngồi run hồi hộp vì người đưa chúng tôi đến đây đã đi rồi , chỉ bảo chúng tôi ngồi chờ ... ngồ`i khá lâu , không biết vi` chờ cảm thấy lâu hay lâu thật , vì lúc đó chúng tôi không ngồi xem giờ mà chỉ lo tính toán nếu đêm hôm nay trong chốc nữa không có ai đến đón thì thể nào cũng bị công an bắt , cho nên chúng tôi chỉ tìm cách làm sao để tránh né & thoát thân , nhìn chung quanh , phía trước mặt là con đưòng nhỏ đi vào ... " rừng cây " , vì đây là khu có vẻ như trong khu xóm hơi xa thị xả , nếu có lác đác nhà thì nhà nào cũng có vẻ như tiệm đã đóng cửa tối thui ! Kỳ này chắc chết !!! tôi nói với mấy người ngồi chung , chờ chút xiú nữa nếu không thấy gì hết thì tôi sẽ gỏ cửa nhà bà nước đá này để xin trú ngụ xem bả có cho không , chứ bây giờ không còn cách nào hơn ... Thì bổng chốc có 1 người từ trong đám " rừng cây " phía trước mặt tiến tới , lúc này mừng như vớ được phao , không cần biết họ la` ai ,ai cũng mừng ... Người đó đê'n và ra dấu tụi tui đi theo , theo bước chân chúng tôi đi vào một cái nhà , chỗ này có ánh sáng leo loét nên chỉ biết được đây là cái chòi bằng làm lá dừa nước , chui vào nhà , eo ôi , người ta đứng đông nghẹt trong đó mà không nghe được tiếng nói nào .. tất cả mọi người giống như câm , có nghe chăng chỉ là tiếng gió thổi qua những cành lá chạm vào với nhau hoặc tiếng thở của nhũng người đứng kế bên , hoặc tiếng động có lẽ vì đứng hoài mỏi chân và chật nên người ta hơi nghiêng qua nghiêng lại cũng gây ra sư. nhâ.n biết .
Tự dưng không biết nhận được chỉ thị từ đâu , tôi thấy bắt đầu mọi người di động , tôi không nghe chỉ thị nào hết , nhưng ai bước đi đâu thì mình bước đi theo , đi theo đến một ngỏ quanh gần nhà chòi đó thì quẹo traí, trời đang mưa lất phất , ban đêm không thấy rõ , chỉ tiếp tục bước theo người đi trước mà thôi , chúng tôi xách dép đi theo con đường đang dẫn xuống dốc trơn trợt , sình lầy , càng xuống dốc càng sình .. à hoá ra đây là con đường dẫn xuống một chiếc tàu nhỏ đang đậu ở dưới bến nước đang chờ chúng tôi . Bước xuống , được chỉ chỗ ngồi đâu ngồi đấy , giống như là một cái hầm trong một chiếc tàu , chúng tôi không biết chiếc tàu đó bao lớn vì trong đêm tối , chỉ lo bước chân mình trươ.t té nên chẳng biết đó có phải là chiếc tàu sẽ đưa mình đi luôn không .
Tàu chạy, chúng tôi nằm im thinh thít , thỉnh thoảng có những chiếc tàu qua lại rao hàng như trên đường phố , tàu chạy thật lâu , chúng tôi không biết ban đêm hay đã sáng . Cuối cùng chúng tôi nghe , thôi ba` con lên đây nghỉ , uống nước rô`i sẽ đi tiếp ... Chui ra khỏi khoang tàu , ồ bây giờ là buổi sáng , chúng tôi leo lên bờ , nơi đây giống như một hòn đảo ở giửa con sông cái , một cái nhà lớn như biệt thự đang ở một mình trên hòn đảo này . Chu? nhà mời uống nưóc và chỉ chỗ restroom , ở đây ai cũng tự nhiên giống như về quê ngoại , không còn im lìm giống như ngày hôm qua nữa .
Sau khi nghỉ khỏe , chúng tôi trở lại chiếc tàu lúc nãy và được biết ba^y giờ tiếp tục đi ra tàu lớn đang chờ ngoài cửa biển . Rồi cũng đến, chúng tôi bước lên tàu lớn . Vừa yên ,thì bắt đầu có tiếng cãi lộn từ phía 2 ông chủ tàu , ông bên kia hâm doạ nếu ông bên chúng tôi không trả bớt người về thì ông sẽ bắn súng chỉ thiên để gọi công an đến , vì số lượng đã quá mức theo như 2 bên đã đồng ý . Lại thêm một màn gạn lọc để bỏ bớt số người lại , tôi đuợc thoát khỏi không phải bị trả trơ? về , lý do vì ông chủ tàu là một sinh viên đi du học Nga trở về và gia đình bạn của my mother -in- law giới thiệu cho cô em để đi , anh chàng chủ tàu này thích cô em gái của chúng tôi , cô em này thì cũng ... ầu ơ cho tàu qua sông , nhờ sự liên hệ đó mà tôi được thoát lây ! Biết bao nhiêu cặp vợ chồng và con cái ngày hôm đó phải bị tách ra kẻ đi người ở ,khóc lóc vô cùng thảm thương !
Lên được tàu lớn , mừng cho số phận mình coi như sắp... được đi du lịch , mọi người được chủ tàu chỉ định chỗ ngồi , các đàn bà , trẻ nít đa số được ngồi dưới hầm tàu , các thanh niên trai trẻ lên phía trên để phụ với người chủ tàu . Tàu chạy được không bao lâu , thì nghe tin từ phía trên chuyền xuống - biển đang động - Chiếc tàu nhỏ bắt đầu chồng chành , đưa lên cao rồi hạ xuống thấp , chưa bao giờ tôi thấy ghê như vậy ! Tôi tò mò và lò dò bước qua những người đang ngồi để đi xem biển động đến thế nào, có nguy hiểm lắm không . Khi nhìn thấy những đợt sóng , thật tôi như muốn bủn rủn cả chân tay .. , kinh hoàng thật , những lươ.n sóng đen ngòm ( như xem trong phim! ) , khi sóng đưa lên cao , tàu đưa lên ,sóng hạ xuống , tàu theo triền sóng hạ xuống , y như bóng tử thần đang có thể chụp xuống bất cứ lúc nào .Nếu chúng ta có đi ra biển , đi xem những người chơi trượt nước ( surfing ), thấy họ đứng trên miếng trượt và đứng dưới cuộn sóng cao đang như sắp phủ chụp trên đầu họ thì chiếc tàu của chúng tôi có lẽ cũng đang ở trong tình trạng ấy . Lúc này tôi cảm nhận cái chết rất cận kề ..
Không chịu nỗi được sóng nhồi . Cơ thể tôi thường thì rất giỏi trong vụ say sóng ( máy bay , xe , tàu .. bình thường ! ) nhưng lần này tôi ói đến không còn gì để ói mà vẫn tiếp tục ói không ngưng .Đa số chúng tôi từ từ nằm la liệt , người này ói lên người kia ( mà không nghe ai có một tiếng phàn nàn , chúng tôi chỉ ráng tránh né thôi nếu nghe người bên cạnh mình bắt đầu lên cơn ụa ) Hầm tàu đầy mùi ói và chật chội vì lúc này mọi người đều mệt lã nên ai cũng nằm hoặc không đủ chỗ nữa thì người này dựa vào ngươì kia , tôi nằm trong tư thế giống như con tôm vì phải ẹo người theo chỗ còn trống .
Trời thương ! cơn biển động cũng qua . Mọi người từ từ tỉnh dậy và thật tỉnh hơn nữa khi nghe báo tin tàu đã vượt qua được hải phận quốc tế , thật không còn nỗi vui nào bằng , giống như được thoát chết đến lần thứ mấy ! Lúc này mọi người vui lên và bắt đầu chia nhau đi tắm để giặt sạch chất ói đang dính trên người . Nói là đi tắm chứ làm gì có nhà tắm , chỉ xách thùng nước có sợi dây dài , thả xuống biển lấy nước và dội ào nước biển lên đầu , áo quần vẫn mặc như vậy để chờ cho nắng biển hong khô .
Kế tiếp , sau khi ra được hải phận quốc tế , mọi ngươì bắt đầu công tác mới là bàn luận và nếu gặp trường hợp nào thì có giải pháp ra sao , gặp tàu ngoại quốc mình phải làm gì để được họ chú ý . Nhiều căp mắt theo dõi để tìm tàu ngoại quốc , những tiếng nói " kìa kìa , chắc chiếc đó , chiếc kia " , ai cũng hy vọng tàu mình sẽ được các tàu này đi ngang qua thấy vớt. Thỉnh thoảng nghe các anh có phận sư. từ phía trên đưa tin , có các chuyến tàu ngoại quốc đi qua nhưng họ đã " làm lơ " .
Không biết tàu đi được bao lâu , thì có tin báo cho mọi người biết , có một chuyến tàu lớn , có lẽ tàu Pháp , Na Uy, hay tàu gì đó ...trong vùng khoan dầu ... Có ai đi vượt biên ra đến đây 2 lần đâu mà biết , những lời đoán này chỉ căn cứ theo lời của những người đi trước khi còn ở VN nghe kể lại .
Chúng tôi nhìn thấy một chiếc tàu đang từ xa tiến đến , mọi người đều vui mừng với hy vọng . Khi tàu này cập đến bên tàu chúng tôi , đó là một chiếc tàu thật to , lớn bằng 3, 4 cái nhà nhập la.i , chúng tôi được mời sang tàu của họ , 64 người chúng tôi được mang đến thức ăn , cà phê, thức uống cho mỗi người . Thật là may mắn ! chúng tôi ai cũng hân hoan ngồi ăn uống , chúng tôi vừa ăn vừa chuyện trò bảo nhau " tàu chúng ta hên thiệt ! "
Sau khi chúng tôi đã dùng xong bữa ăn , họ bắt đầu chia chúng tôi ra làm mấy nhóm ngồi ở nơi được chỉ định trên tàu . Đó là lúc bọn cướp bắt đầu khám xét từng người và đồng thời họ cũng nhảy qua tàu chúng tôi lục soát . Đây là toán cướp đầu tiên nên bao nhiêu nữ trang quý giá đều lọt vào tay của các hải tặc này ! Tôi không mang gì theo ngoài một chiếc nhẫn vàng mẹ tôi đưa để giữ trong người , chiếc nhẩn này tôi bỏ vào cục me ( loại me vắt để nấu canh chua ) , tôi thảy cục me lên sàn tàu làm như bất cần đến nó .
Sau trận đầu tiên bị cướp , chủ tàu có kinh nghiệm , cố tránh né những chiếc tàu đang từ xa trực chỉ đến hướng chúng tôi . Dần dần chúng tôi có kinh nghiệm biết cách ngắm nhìn để đoán ra tàu nào có thể là tàu hải tặc .Lúc đầu các tàu này có thể chỉ là một cái chấm thật nhỏ thôi , nhưng nhìn một chút sẽ thấy cái chấm nhỏ đó từ từ to dần , to dần ra và khi gần đến , có thể nhìn thấy được chiếc tàu lướt nhanh về phía hướng của mình . Đúng là nó đấy !
Những chuyến tàu hải tặc đến sau có vẻ dử dằn hơn .
Chiếc thứ nhì , khi đến họ thấy chiếc tàu chúng tôi đã bị chiếc trước cướp xong , họ bắt đầu quay ra giận dử , đập phá và bằng mọi cách " tra tấn " để chúng tôi ai có vàng còn cất giấu ở đâu phải đưa ra cho hết . Các bà con trong tàu thúc giục "ai có vàng làm ơn đưa ra cho nó cho rồi ! " . Riêng tôi có muốn đưa cũng không dám vì tôi đã nhét chiếc nhẩn vào trong cục me ( nấu canh chua ), tôi không dám làm cho tụi nó nỗi đìên khi thấy mình dấu diếm !
Thời gian trôi qua chúng tôi không còn biết ngày hay đêm và có lẽ cũng không biết là mình đã trải qua bao nhiêu đêm hay ngày . Cướp cứ đến liên tục , xong trận này thì lại phải lo chuẩn bị cho cái đốm nhỏ nhỏ kia từ đàng xa đang lù lù tiến tới ...
Chiếc tàu của chúng tôi cuối cùng bị bọn cướp quăng mất starter không còn chạy được nữa , xăng dầu gì cũng bị hải tặc làm kiểu chi đó ( tôi không nhớ ) biến đi đâu mất , nước uống cũng bị các hải tặc đổ xuống biển , chiếc tàu lênh đênh không biết mấy ngày .. hải tặc vẫn tiếp tục đến , còn cơn khát nước chưa bao giờ trong đời tôi bị biết khát như vậy . Không có thức ăn , không có nước uống , bây gìờ điều chúng tôi trông mong là mong được hải tặc đến để hy vọng tụi nó se~ thương tình " ban " cho chúng tôi miếng nước .
Chúng tôi thấy chết đến nơi .. lúc đó tàu đã tả tơi, nhiều chiếc tàu hải tặc đi ngang không thèm ngó ngàng gì đến , vì chúng biết chắc cũng chẳng còn gì .
Tất cả đều đã chuẩn bị , tôi nghĩ chả lẽ mình sẽ chết , điều đó chắc chắn quá rồi chứ còn gì nữa , cơn đói thì không quan tro.ng lắm nhưng cơn khát thì thật terrible ! Nhìn thấy nước biển ước chi đó là nước uô'ng , có lúc thèm quá tôi cũng lấy ngo'n tay chấm nước biển nhưng không dám chấm vào trong miệng vì biết rằng nếu làm như vậy , thì chỉ làm cho cái chết đên gần hơn .
Trên tàu chúng tôi, tự dưng có một chị nảy ra ý kiến , bây giờ phải giết hải tặc để cướp tàu . Ý kiến này được Anh Tới đồng y' và cũng có nhiều người đồng ý . Anh Tới tập họp mọi người lại để phân công , riêng anh sẽ là người giết người lái tàu với sự cộng tác của các người mà anh chỉ định ( trong đó có chị đưa ra ý kiến , chị đồng ý giúp anh rất đắc lực ! )
Quả như dự định , khi chiếc tàu hải tặc cập vừa đến , họ bắt chúng tôi phải qua tàu của họ. Khi vưà mới qua chúng tôi đi vòng vòng xem địa thế tất cả trên tàu , mọi người đều ở trong tư thế chờ anh Tới ra lệnh bằng signal . Chúng tôi quan sát tàu của họ , WoW ! mấy họng súng ( tôi không rành súng ống ) như ng giống như là súng đại bác , tôi nghe mấy anh kia nói nhỏ như vậy . Chiếc tàu này quá lớn , chúng tôi đã nghe anh Tới vẽ ra kế hoạch , sẽ giết người lái tàu trong lúc ông đang lái . Kế hoạch của anh sắp đặt lại ăn khớp với điều mà hải tặc muốn chúng tôi làm , tất cả chúng tôi đều được sắp xếp ngồi gần đâu đó trong lúc vẫn thấy được ngươi lái tàu đang lái . Thật là hồi hộp .. chúng tôi nghĩ lần này chúng tôi sẽ sắp chết hay là sống ?
Có thể thấy được thân thể của anh Tới lúc này run như " cầy sấy " , người anh run lên bần bật , bàn tay anh run gì mà run ! ..., chị kia trông có vẻ bình tỉnh hơn ! Một điều lạ lùng moi người trong tàu chúng tôi đông như vậy mà không ai nói lên lời nào cả cho dù đó là tiếng Việt , khi thấy anh không làm gì cả mà cũng chẳng ai no'i năng gì ... người nào cũng im lặng và im luôn .
Sau đó chúng tôi nghĩ lại Trời còn thương , lần đó nếu anh Tới ra tay hành động thì chắc chúng tôi đều chết hết .
Trong chuyến này một điều hú hồn tôi nữa là tôi bị hải tăc bắt và bỏ tôi vào trong cabin , họ nói chuyên bằng cách ra dấu bằng 2 ngón tay , chỉ cho biết tôi sẽ đi theo họ , họ chỉ vào đám người trong tàu chúng tôi bảo là đám đó sẽ trở về tàu nhỏ . Tôi chỉ biết lặng người lúc đó , biết rằng số mình chắc sẽ phải chết sau khi " phục dich " tụi này . Không biết làm gì hơn , tôi hết lòng cầu nguyện , sau khi một tên làm vài đô.ng tác để thoả mãn cho chính hắn ( cám ơn Chúa là những hành động đó tôi không bị xúc pha.m hay ảnh hưởng gì ..) , sau khi chính hắn đươc thoả mãn thì hắn thả tôi ra . Cho đến bây giờ mỗi lần nghĩ đến tôi thật cảm tạ Chúa vô cùng , sự cầu nguyện thật vô cùng quan trọng !
Chuyến tàu của chúng tôi lênh đênh , có lúc bị gạt là sẽ được kéo vào , chúng tôi đều đồng ý trả vàng cho chúng , nhưng sau khi kéo ra xa hơn thì chúng cha(.t đứt dây biến mất .Trong tình trạng ấy , tàu nào muốn ke'o chúng tôi cho kéo , lần cuối cùng , một chiếc tàu của Thái Lan kéo chúng tôi đến vào bờ , hôm ấy đúng vào ngày 30 tha'ng 4 , 1980 .
Anh Tới , người lo cho chuyên tàu vượt biên , bao nhiêu vàng của khách anh cẩn thận đóng vào những miếng ván tàu che lại nên hải tặc lấy không được , nhưng khi vừa đến bến , anh tin tưởng , mừng quá và thiếu cảnh giác , trong lúc anh lấy búa ra đập thì một người dân trong làng chờ anh vừa lấy cục vàng ra , hắn giựt và nhanh chân chạy mất !
Câu chuyện đến đây là chấm dứt ! Cám ơn Quý thầy cô , quý bạn !
TNA

